Cho tôi lảm nhảm tí về mình

Mark Twain từng nói rằng “Con người ta có hai ngày quan trọng nhất trong cuộc đời. Một là ngày ta được sinh ra và hai là khi ta biết ta sinh ra trên cõi đời này để làm gì”.

Tôi ấy mà, tôi vẫn đang tìm kiếm ngày quan trọng thứ hai của cuộc đời tôi mà thôi.

Cũng như hầu hết mọi người, tôi chẳng hề biết sứ mệnh của cuộc đời mình là gì cả.

Lúc bận quá lại quên mất đi, khi nào ở một mình, khi nào chông chênh, khi nào cô đơn nó lại mãi u sầu cũng quên tuốt đi, nguy thật!

Năm 18 tuổi, cuộc đời tôi còn trẻ vừa bước vào đại học, những ngày đầu yêu nhau thật cuồng nhiệt

Năm 22, cầm tấm bằng lạc trôi giữa cuộc đời, những đêm OT về muộn, những ngày làm việc hăng say

Năm 24, tháng ngày rong chơi, chônh chênh. Con đường tôi nên đi và tôi không đủ dũng cảm thực hiện, tôi bỏ cuộc

Năm 25, ôm con trong tay, cả cơ thể, tinh thần rệu rã, chỉ biết thương mẹ vô vàn

Năm 27, trở lại sau sinh, sự nghiệp đang đứng lại mà cười, tuổi trẻ đang dần trôi qua

Thấm thoát 10 năm tròn trĩnh, quay lại blog âu cũng là cái duyên với nghề viết, tôi bắt đầu viết lại

Tôi bắt đầu blog nội dung đầu tiên với chuyện kể về cuộc đời 27 năm qua

  • Tôi khác bạn vài chỗ
  • Hồi trước tôi
  • Những lần cuộc sống ưu ái mà không vui
  • Trước sau gì cũng qua phải không
  • Thay lời kết

cùng nghe tôi tâm sự nhỏ nhé!

Tôi có khi khác bạn vài chỗ nè

Tôi có một người cha đã thay đổi cuộc đời tôi
  • một người công nhân Điện lực trong 40 năm
  • người nuôi một vợ và năm đứa con học đến đại học và thạc sĩ(1981 – 1992, đầu xui đuôi lọt)
  • người truyền cảm hứng chính cho lối sống lao động của gia đình
Tôi chưa biết mình có giàu không, nhưng tôi tin mình chẳng đói được

“Có Đạo thì có gạo ăn, Có Hiếu thì có chiếu nằm” _ là phương châm tôi sống

Ước mơ, lý tưởng chỉ là những thứ phù phiếm nếu mình không đổ đủ mồ hôi cho hắn

Tôi đã dũng cảm theo đuổi ước mơ đam mê của mình và đã chọn từ bỏ. Sau đó tôi đổi qua nghề nghiệp hiện tại và duy trì đến nay cũng được 5 năm rồi

Sau cùng là tôi:

  • Có gia đình và có con
  • Ăn tạp
  • Hay cười khùng khùng kiểu luôn lạc quan
  • Tôi viết blog nè
  • Từng lên 15kg và xuống lại 17kg

Hồi trước tôi …

Tôi nghèo, hơi ngu, da đen, răng hô, y như con trai và cận nặng

Nay tôi cũng vậy chỉ là:

  • Da đỡ đen hơn
  • Ngu khác với hồi xưa
  • Răng vẫn vậy
  • Hết cận(phẫu thuật rồi ahihi)
  • Đã xác định giới tính rõ rồi(cám ơn anh xã)

Túm váy là cái base cũng dạng tầm thường ý ^^

Những lần cuộc sống ưu ái mà không vui

Ba mất

Ông trời hay trêu người tốt, sao mà rủ người ta về quê sớm quá chừng.

Người đâu mà kỳ lắm, đến thế gian này chỉ để làm lụng vất vả, lao động ngày đêm nuôi đàn em nheo nhóc, nuôi đám con thơ, nuôi người vợ hiền ngây ngô. Rồi xây dựng di sản, rồi chẳng hưởng gì, lo cuốn gói về quê mất

Người ở lại cứ mãi nhớ mong, mà không buồn, vì ai cũng tin ông chỉ đi đến nơi tốt đẹp hơn thôi

Thời nghèo không đủ ăn, có ai nói đến ước mơ

Thời tôi sống, ai cũng mơ thoát đói, thoát nghèo, thoát khổ, được đến trường thôi

Những ước mơ tưởng chừng như tầm thường ấy thành ra phi thường

Mơ làm người ni người kia hay mơ làm nghề gì có phần hơi xa xỉ.

Suốt tuổi thơ tôi, chỉ mong cơm ngày ba bữa ấm bụng mà học bài, đèn thắp sáng mà viết chữ

Tôi mơ ai cũng được đến trường, đủ ăn đủ mặc, đói và dốt khổ vô cùng

Ngoài ra, tôi chẳng biết mơ gì?

Làm gì và trở thành ai khi tôi lớn?

Thử mà thất bại âu cũng là chuyện thường

Tôi thử học thiết kế đó, mà nào có biết vẽ tay, tôi thua ngay từ đầu.

Tôi thử lại với nghề code, bạn ấy nuôi sống tôi và gia đình năm năm rồi!

Cơ hội bỏ nghiệp nặng – cái giá là phá sản

Một ngày thức dậy, cả mấy tấn cá chết chất, cá sống thô thóp(vì thiếu oxy) chất đầy nhà

Vâng, có hơi ghê @@

Cá điêu hồng lớn gần xuất lồng, một ngày đẹp trời các bác bên thuỷ điện rút mất nước, lượng nước hụt đáng kể, bè cá bị đẩy xuống gần sát đáy hồ, phèn lên, nắng nóng, các thiếu ô xi chết hàng loạt, cả vài tấn

Vài tỉ của các hộ nuôi thuỷ sản đi tong.

Biết trách ai đây?

Đành trách mình ai biểu chọn cái nghề rủi ro cao đến vậy.

Để vớt được đồng nào hay đồng nấy, cả tuần sau đó, cả nhà tôi, từ già trẻ lớn bé, bà con bạn bè, đều đi bán cá, vui lắm

Biến cố này âu cũng là cái duyên để gia đình tôi bỏ nghề nuôi cá, lời thì có lời mà cực lắm, chưa tính cái nghiệp cũng không nhẹ nhàng gì.

Có con

Cái này vui, nhưng mà khổ

Sẵn sàng chịu khổ thì sẽ thấy vui

Hậu quả tuỳ người nhưng cũng không nhẹ 🙂

Trước sau gì cũng qua phải không

Biến cố nào rồi cũng qua, mỗi lần cuộc đời ưu ái tôi, dù có không vui những đều là trải nghiệm tiền không mua nổi

Có lần thì được báo trước, có lần không, có khi tôi còn không biết đó là biến cố, có khi bạn ấy xảy ra chóng vánh không kịp trở tay

Để đối diện với các bạn này, điều quan trọng là tôi phải tin tưởng bản thân cộng với với kiến thức và tinh thần lạc quan vào cuộc sống, và sự hỗ trợ từ người xung quanh

Ví dụ để vượt qua nỗi đau mất người thân, tôi sẽ cố:

  • tin là cha chỉ đi về quê sớm hơn thôi chứ không mất
  • Để giữ lời hứa với cha là sẽ không khóc khi cha mất nên chỉ khóc khi ở một mình
  • Hay ôn lại những kỷ niệm, nhìn lời dặn dò, những câu chuyện hình ảnh của cha vẫn tràn ngập trong gia đình và mọi người đều hạnh phúc gì điều đó, không có gì bi thương
  • Học thêm kiếm thức về luật nhân quả, vô thường, kiên trì cải đổi bản thân để ngày càng mạnh mẽ hơn

Sau biến cố lớn nhất, những tưởng phần khác sẽ không còn khó nữa, ai dè cái nào cũng te tua hết trơn.

Như chuyện không có ước mơ hay đổi nghề chẳng hạn, dù luôn tin tưởng bản thân có lao động, có kiến thức, có đạo đức sẽ sống được, nên dù làm nghề gì cũng sẽ cố gắng, thế mà không phải tạch hết lần này đến lần khác đó sao?

Đến giờ gần 30 rồi mà đã làm được gì ra trò đâu. Thật ý, tôi còn chưa có đam mê đâu, mình vẫn là đang lao động chăm chỉ và tìm kiếm thôi.

Hễ thích gì là mình cứ thử, cứ làm, miễn sao bản thân thấy vui vẻ là được.

Chỉ đơn giản vậy!

Thay lời kết

Tôi chỉ dám gửi vài lời nhắn tới chính mình

Có lúc tôi thấy ước mơ, lúc tôi thấy mình chây lười, lúc tôi thấy mình bồng bột, đau khổ, hạnh phúc, cô đơn.

Tôi thấy đủ cả, tôi chỉ cố gắng để bản thân mình tốt hơn, từng chút một, xí xi thôi cũng được, nghe tôi

Đừng có quên mấy bí kíp nho nhỏ nì:

  • Lao động là vinh quang, lang thang là chết đói
  • Muốn vui hân, dễ lắm, cứ làm điều tốt đi
  • Đừng có ngủ với ước mơ, mà hãy mò dậy rồi thực hiện nó

Câu chuyện cuộc đời bạn ra sao?

Hãy chia sẻ bên dưới comment nhé!

Mãi iu ❤

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s